Pages

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

20 tiêu chí về từ khóa trong SEO

20 tiêu chí cần thiết cho chúng ta trong quá trình làm SEO:

1.Từ khóa xuất hiện trong title.
2.Xuất hiện ngay khi mở đầu title.
3.Domain nên chưa từ khóa chính.
4.Tiêu đề bài viết chứa từ khóa và nằm trong thẻ <h1>
5.Từ khóa đặt trong liên kết nội bộ.
6.Từ khóa sử dụng trong backlink .
7.Từ khóa xuất hiện trong 150 ký tự đầu tiên .
8.Từ khóa được đặt trong H1 của phần nội dung.
9.Sử dụng từ khóa làm subdomain.
VD: daotaolaptrinh.edu.vn

10.Từ khóa trong URL tĩnh bài viết
VD:
http://daotaolaptrinh.edu.vn/tai-lieu-seo.html
11.Từ khóa nằm trong thẻ <h2><h3>
12.Từ khóa đặt trong thuộc tính ALT ảnh.
13.Từ khóa được phổ biến đều trong văn bản.
14.Sử dụng làm tên ảnh.
15.Từ khóa chứa trong tag.
16.Từ khóa được đạt trong thẻ <b>hoặc <strong>.
17.Từ khóa được đạt trong thẻ <i>  hoặc  <em>.
18.Từ khóa được đặt trong thẻ <li>
19.Từ khóa được đặt trong thẻ Description.
20.Trong phần comment của bài viết.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Câu truyện SEO- Người Ăn Xin Hay Là Chiến Lược Gia Tài Ba

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế
ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.


- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.


- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…


- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:


- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.


- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!


- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.


Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.


Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?


Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.


Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.


Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.


- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?


Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.


Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!


- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.


- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
Tobjn90 (DiemhenViet.com) - Sưu tầm.

SEO ? Đọc bài viết là hiểu luôn!

Dạo này đi đến đâu tôi cũng nghe thấy thuật ngữ SEO, các bạn trẻ cũng đua nhau học SEO  làm SEO. Nhưng thực sự không có nhiều bạn hiểu SEO là gì và tại sao phải làm SEO. Hãy cùng thưởng thức câu chuyện vui dưới đây, và chắc chắn sau khi đọc xong bạn sẽ hiểu rõ ràng SEO là gì và tầm quan trọng của SEO như thế nào?
 




KÉN RỂ

 
Đại gia Giàu tổ chức kén chồng cho con gái yêu là cô Xinh. Poster, panner rồi pano, áp phích.... được răng đầy thành phố để thông báo về cuộc kén rể này của ông Giàu với các yêu cầu cơ bản mà ông Giàu đưa ra: thanh niên từ 25-30 tuổi, cao từ 1m75 trở lên, chưa vợ, đẹp trai, có biệt thự, có xe hơi, có bằng tiến sĩ. Thông tin được lan truyền một cách nhanh chóng. Các thanh niên trai tráng, đủ mọi tầng lớp, ngành nghề đều háo hức tham gia cuộc tuyển chọn. 
Ngày tuyển chọn đã tới, mọi người nô nức kéo nhau về biệt thự của ông Giàu để xem ông kén rể. Rất nhiều các chàng trai trẻ, đẹp, phong độ có mặt với rất nhiều các "vũ khí" trên tay để chuẩn bị thi thố tài năng. Các chàng trai xếp thành một hàng dài từ cổng biệt thự vào tới sảnh chính của tòa biệt thự, nơi cô Xinh và gia đình ông Giàu đang "an tọa". 



Cuộc tuyển chọn bắt đầu.

Người thứ nhất: trẻ, đẹp trai, chưa vợ, có biệt thự và xe hơi, lại có tài đánh đàn, thổi sáo, nhưng...... lại không có bằng tiến sĩ ‼! → Loại. Thật đáng tiếc......

Người thứ 2: Có biệt thự, có xe hơi, có bằng tiến sĩ, nhưng...... lại không đẹp trai và đã 40 tuổi rồi → Loại

Người thứ 3: Cao 1m80, da trắng, đẹp trai cực kì, có bằng tiến sĩ, nhưng.... lại không có biệt thự, không có xe hơi → Loại.

Cứ thế những chàng trai tiếp theo mỗi người đều thiếu sót 1 thứ gì đó nên đều bị "loại khỏi vòng chiến đấu". Gia đình ông Giàu và cô Xinh cũng đã cảm thấy mệt mỏi và ngao ngán.

Đến chàng trai thứ 10: 27 tuổi, đẹp trai, chưa vợ, có biệt thự, có xe hơi, có bằng tiến sĩ, lại hát hay, chơi thể thao giỏi. Wow, hoàn hảo đây. Thế nhưng rất tiếc anh ta vẫn còn 1 điểm chưa đạt "chuẩn". Anh ta chỉ cao 1m70, thấp hơn so với yêu cầu 5cm. Gia đình ông Giàu nhìn nhau đắn đo, suy nghĩ rất lâu rồi quay sang cô Xinh để dò hỏi ý kiến. Cô Xinh nhìn ông Giàu mặt thểu não "Thôi con mệt lắm rồi, chọn đại anh này đi". Thế là ông Giàu quyết định chọn anh thứ 10 làm con rể mình.

Cả một hàng dài các chàng trai đứng sau đều thất vọng, la hét.

Một chàng trai, đứng ngay vị trí thứ 11, vô cùng buồn chán và kích động chạy với theo cô Xinh la hét. Xinh ơi, anh mới là người tốt nhất này. Anh là Nhất, anh 27 tuổi, cao 1m80, chưa vợ, đẹp trai, có biệt thự, có xe hơi, có bằng tiến sĩ, anh còn hát hay, chơi thể thao giỏi, ga lăng và rất mực chung tình. 

Thế nhưng mọi cố gắng của anh chàng Nhất này đều vô vọng, Cô Xinh cùng với anh chàng thứ 10 kia đã đi khuất vào trong biệt thự. Anh ta buồn chán ngồi phệt xuống đất. Mọi người xung quanh xì xào bàn tán: Anh ta đúng là tốt nhất, nhưng mà anh ta lại "đứng sau", thật là đáng tiếc.

Một người đàn ông cao tuổi đứng gần đó lại vỗ vai anh ta an ủi "Cậu là Nhất, mà cậu lại đứng thứ 11, vậy là không được chọn là phải rồi. Thôi đừng buồn, lần sau dáng chen chân lên mà đứng thứ nhất, không ít ra cũng phải đứng top 10 nhé". ^^




Tốt nhất mà lại đứng thứ 11 nên không được chọn, thật đáng tiếc phải không các bạn. Trong kinh doanh cũng vậy đó các bạn, cho dù sản phẩm, dịch vụ của bạn là tốt nhất nhưng bạn lại "chậm chân" hơn đối thủ, đứng sau đối thủ, thì bạn cũng đã tự đánh mất đi cơ hội bán hàng của mình. Khách hàng có tiền, nhưng họ lại không có thời gian để chờ đợi bạn, cũng không muốn tốn công sức để đi tìm bạn giữa một rừng các đối thủ cạnh tranh không thua kém gì bạn.

Và SEO sinh ra chính là để giải quyết vấn đề này của doanh nghiệp. Từ câu chuyện trên chắc các bạn cũng đã hiểu được SEO là gì và tại sao phải làm SEO rồi chứ. SEO, nói một cách đơn giản là việc bạn làm thế nào đó để website của công ty bạn đứng trong top 10 (tức là trang đầu tiên) của các trang tìm kiếm (như google, bing, ask...) khi khách hàng tìm kiếm bằng một từ khóa nào đó liên quan đến sản phẩm, dịch vụ mà bạn cung cấp. Như vậy cơ hội để bạn được khách hàng ghé thăm và mua hàng sẽ cao hơn. Đương nhiên thứ hạng của bạn càng cao thì cơ hội của bạn sẽ càng lớn hơn. Nằm trong top 10, bạn không chắc chắn có thể bán được hàng (vì 10 mà chỉ chọn 1 mà) nhưng ít nhất bạn cũng có cơ hội được khách hàng click chuột để ghé thăm và biết đến, điều này cũng rất quan trọng. Nó giúp tăng lượng truy cập website của bạn và cải thiện thứ hạng website của bạn. Và có thể lần sau, khách hàng sẽ chọn bạn.

Các anh chàng đi cua gái thường hay có phương châm "Nhất cự li, nhì tốc độ", gần nhất và nhanh nhất sẽ thắng. Tôi không biết trong tình yêu thì phương châm này còn đúng hay không, nhưng trong kinh doanh thì nó đúng, và không chỉ trong kinh doanh, mà phương châm này còn đúng trong nhiều lĩnh vực khác của đời sống như học tập, xin việc và thậm chí là cả vui chơi, giải trí

- "Đến sau, hết vé rồi, xin lỗi, hẹn lần khác nhé"



Đến đây chắc các bạn cũng đã hiểu rõ được tầm quan trọng của SEO như thế nào rồi phải không. Đương nhiên đây chỉ là một phần nhỏ hiểu biết cơ bản về SEO. Để làm được SEO thì còn phải cần rất nhiều kiến thức và kĩ năng chuyên môn khác. Tôi sẽ tiếp tục chia sẻ với các bạn những hiểu biết chuyên sâu về SEO ở các bài viết tiếp theo.

                                      Nguồn :internetmarketingmoa.blogspot.com